Anh đã từng yêu em rất nhiều, nhiều đến mức ngay cả khi ghen tuông, anh cũng chỉ dám chọn cách rời đi trước, không phải vì anh hết thương, mà vì anh sợ nếu ở lại, anh sẽ làm em mệt thêm. Anh đã hai lần nhắn tin nói lời chia tay, không phải vì anh muốn mất em, mà vì anh không biết phải tồn tại thế nào trong một mối quan hệ mà cảm xúc của mình cứ lặng lẽ bị bỏ quên. Anh đã ở lại bằng sự nhẫn nhịn, bằng niềm tin rằng chỉ cần yêu đủ lâu, đủ thật, thì mình sẽ không bị thay thế dễ dàng như vậy. Nhưng rồi lần này, em là người chọn rời đi, với một lý do rất nhẹ: hết tình cảm. Nhẹ đến mức anh không kịp hiểu, cũng không kịp chuẩn bị để chấp nhận. Chỉ là anh nhận ra, người mới đã xuất hiện trước cả ngày chia tay, còn anh thì vẫn ở đó, vẫn tin rằng chỉ cần cố thêm một chút thôi, mọi thứ sẽ khác. Đau nhất không phải là việc em rời đi, mà là khoảnh khắc anh hiểu ra rằng trong khi anh còn đang giữ, thì em đã kịp buông từ rất lâu rồi. Nếu em vô tình đọc được những dòng này, mong em hiểu cho anh: anh không rời đi vì không đủ yêu, mà vì đến cuối cùng, anh nhận ra tình cảm của mình đã không còn nằm trong sự lựa chọn của em nữa. Và có lẽ, nỗi đau lớn nhất trong tình yêu không phải là chia tay, mà là khi một người đã yêu bằng tất cả, còn người kia thì đã âm thầm rời khỏi mối quan hệ ấy từ trước khi nói lời kết thúc.